Kết quả tìm kiếm cho "làng trên xóm dưới"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 571
Chị bạn nói mình cũng kiên định lắm em. Thề trong bụng là không đụng vô những đồng tiền thiện nguyện của mọi người. Nhưng rồi khi có trong tay một số tiền lớn cũng là lúc người thân mình gặp nạn. Lúc đó đi mượn đầu trên xóm dưới gì cũng nhận những cái lắc đầu. Vậy là tạm ứng. Ứng xong trả không nổi. Vậy là trở thành người trục lợi trên những đồng tiền nhân nghĩa của mọi người.
Chiều xuống trên xóm Chăm ở ấp Búng Lớn, xã Nhơn Hội, ông Mách Ly - Trưởng Ban Công tác Mặt trận ấp lại bắt đầu vòng xe quen thuộc. Ông ghé hỏi thăm vài thanh niên mới đi làm trở về rồi tiếp tục sang những ngôi nhà khác. Những bước chân ấy đã nối dài suốt nhiều năm, góp phần giữ sự đồng thuận trong cộng đồng. Từ người cán bộ Mặt trận ấy, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm những người đang bền bỉ vun đắp khối đại đoàn kết nơi vùng biên An Giang.
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Từ nghề gác kèo ong truyền thống truyền đời dưới tán rừng tràm, những người con của vùng đất U Minh Thượng đã và đang viết tiếp câu chuyện khởi nghiệp.
Chiếc gạt tàn của anh Phạm Đăng Khoa đã thưa dần những đầu lọc thuốc. Ở một gia đình khác, một người mẹ đều đặn nhắc 2 con tránh xa thuốc lá. Từ những mái nhà ấy đến trường học rồi ra cộng đồng, những cách làm khác nhau đang cùng hướng đến một điều: Giúp người trẻ không bước sâu hơn vào làn khói và mở lối để những ai đã lỡ bước có cơ hội quay trở lại.
Trong những cuộc gặp gỡ thường ngày, nhiều người trẻ bắt đầu hút thuốc chỉ từ một lần thử cho biết, một lời rủ rê của bạn bè hay một phút muốn hòa nhập với đám đông, giải tỏa áp lực. Nhưng từ những làn khói khởi đầu, nhiều người dần bước vào vòng xoáy lệ thuộc nicotine mà không dễ thoát ra. Loạt bài “Lạc giữa làn khói” phản ánh những câu chuyện đời sống phía sau một thói quen đang ngày càng trẻ hóa, từ khởi đầu đến lệ thuộc và hành trình tìm lối thoát khỏi làn khói ấy.
Ở Trung Quốc thời cổ đại, vỏ sò là tiền tệ nhưng người nghèo không thể nuôi giấc mộng đổi đời bằng cách ra biển nhặt vò sò do hàng loạt quy định và trở ngại.
Cán bộ Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Hòa Thuận đưa tôi đến nhà bà Thị Lạc, ngụ ấp Xẻo Cui, xã Hòa Thuận vào một ngày mưa tầm tã cuối tháng 6. Trước mắt tôi là căn nhà nhỏ với khoảng sân rộng vài mét vuông. Giữa sân, bà Lạc ngồi giữa những bó tre, tay thoăn thoắt lướt con dao nhỏ qua từng thanh tre đã được chẻ sẵn, tiếng dao cạo đều đều tạo nên âm thanh nhẹ nhàng, êm tai.
Sau mỗi chuyến biển, niềm vui đầy khoang cá chưa đồng nghĩa với một vụ khai thác thắng lợi. Từ lúc tàu cập bến đến khi chuẩn bị chuyến vươn khơi mới, ngư dân còn đối mặt với nhiều khoản chi phí, nỗi lo đầu ra và bài toán mưu sinh.
Những ngày này, dọc các con đường ở Kim Quy B, xã Vân Khánh (tỉnh An Giang), hương mắm ruốc thoang thoảng trong gió báo hiệu mùa ruốc về. Từ sáng sớm, tiếng máy xay, tiếng người lựa ruốc, đóng khuôn rộn ràng khắp xóm. Dẫu nguồn nguyên liệu ngày một khan hiếm, nhiều hộ dân vẫn bền bỉ giữ nghề, gìn giữ hương vị mắm ruốc truyền thống của vùng quê biển.
Mấy hôm nay trời lại đổ mưa. Cơn mưa về bất chợt, gió làm xao động hàng dừa sau nhà. Tôi ngồi bên hiên nhìn những hạt nước đan dày trước mắt, ký ức về bà nội bất giác ùa về...
Nằm giữa biển khơi, cách đất liền khoảng 20 km, xã Nhơn Châu (Cù Lao Xanh) từ lâu được ví như một “viên ngọc thô” với biển xanh bao quanh, những bãi đá kỳ thú và một làng chài bình yên.